Chapter Text
Khi Mei mới làm xong hai cái vòng hoa đội đầu, Gajeel mở cửa sổ nói vọng ra:
- Cơm tối xong rồi, vào ăn đi.
Mei hí hửng đứng bật dậy, sau đó níu tay Laxus:
- Bố đợi một chút đã.
Laxus khuỵu một bên gối để nhìn ngang tầm mắt với Mei. Sau đó, trước ánh mắt ngạc nhiên của gã, Mei cười toe đội cái vòng hoa lên đầu bố.
- Con biết là sẽ vừa với bố mà. Con làm nhiều lần rồi nên thạo lắm.
Laxus tròn mắt nhìn gương mặt tí tớn của con bé, sau đó cũng khẽ mỉm cười:
- Cảm ơn Mei nhé.
Laxus một tay bế Ryuu, tay còn dắt theo Mei đi vào nhà. Yuri đi bên cạnh vừa cười vừa nhảy chân sáo. Ánh hoàng hôn hắt lên lưng bốn bố con tạo thành một cái bóng lớn và ba cái bóng nhỏ, tiếng cười nói ấm áp hơn cả nắng cuối ngày. Khi bước vào bếp, Mei lập tức buông tay Laxus ra và ti toe chạy tới chỗ Gajeel. Hắn đang đặt đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn, thấy Mei chạy tới như có gì muốn nói thì ngay lập tức ngồi xổm xuống và hỏi:
- Có chuyện gì sao con gái?
- Ba ơi, con làm cho ba nữa này!
Mei lấy ra chiếc vòng hoa còn lại mà con bé giấu từ nãy tới giờ ở sau lưng rồi nhanh như chớp đội lên đầu Gajeel khiến hắn không kịp phản ứng. Gajeel bối rối nhìn sang Laxus, phát hiện nụ cười hiếm hoi trên mặt gã đã tắt ngúm. Như đổ thêm dầu vào lửa, Mei còn xuýt xoa, tấm tắc khen:
- Bố và ba giống hai chú rể chuẩn bị bước vào lễ đường quá!
Nghe Mei nói xong, Yuri và Ryuu cũng cười khanh khách. Gajeel rặn ra một nụ cười miễn cưỡng, còn mặt Laxus đã đen như đít nồi. Hắn không muốn Laxus khó xử thêm, nhưng cũng không thể cởi vòng hoa ra ngay vì sợ Mei buồn. Thay vào đó, Gajeel nhắc Yuri đi rửa tay, Ryuu thì giơ tay đòi bế nên Gajeel nhanh lẹ bế Ryuu từ tay Laxus, sau đó dẫn hai đứa bé ra bồn rửa. Gajeel mỉm cười nhìn Mei đang chuyên tâm rửa tay:
- Cảm ơn con vì đã tặng vòng hoa cho ba. Hình như con gái của ba càng ngày càng khéo tay thì phải, ba thấy còn đẹp hơn lần trước đó.
- Con biết mà!
- Tạm thời thì ăn cơm ba sẽ cởi xuống nhé, khi nào tới giờ chơi thì mình lại lấy ra, được không nào?
- Dạ được!
Bữa tối hôm nay là katsudon - món yêu thích của Laxus. Gajeel cũng không biết vì sao lại nấu katsudon tối nay, chắc là do lâu lắm không ăn chăng? Và nếu lần này mà Laxus còn hỏi có độc nữa hay không, hắn sẽ cho gã hoá kiếp luôn. Thấy Laxus hơi ngạc nhiên nhìn bát katsudon trước mặt, Gajeel khẽ hắng giọng:
- Ăn thôi. Không bát nào có độc đâu.
Yuri và Mei tưởng hắn nói đùa nên lại rúc rích cười, Ryuu thì chuyên tâm xúc ăn cơm thịt bò mềm được chuẩn bị riêng cho mình. Laxus không tai ngược như hồi chiều nữa mà bắt đầu nghiêm túc dùng bữa. Gã cảm nhận Gajeel cũng đang chăm chú nhìn mình, nhưng chỉ chậm rãi cầm thìa lên, xúc một miếng vừa phải và cho vào miệng.
Ngon quá.
Gã không ngờ một người thoạt nhìn cục cằn và thô lỗ như Gajeel lại giỏi chuyện bếp núc đến vậy. Nhìn phản ứng của bọn trẻ là biết, người đảm nhiệm việc nấu nướng trong nhà là hắn. Ba đứa trẻ đứa nào đứa đấy ăn như hổ đói, thi thoảng Gajeel còn phải nhắc Yuri ăn chậm lại. Laxus quan sát gương mặt hạnh phúc của ba đứa trẻ, sau đó nhìn Gajeel ngay cả khi ăn cơm vẫn không quên chăm sóc cho Mei và Ryuu thì không khỏi trầm tư.
Gã tự hỏi tách Darjeeling hồi chiều có vị như thế nào.
Sau giờ cơm tối, Gajeel dắt Mei và Ryuu đi tắm. Đáng ra việc tắm rửa cho bọn trẻ trước bữa tối là nhiệm vụ của Laxus, nhưng dựa vào tình trạng hiện tại của gã, Gajeel nghĩ vẫn để hắn làm thì hơn. Hắn hất cằm vào bồn bát bẩn và bảo Laxus rửa, sau đó bế Mei và Ryuu vào phòng tắm. Laxus ngoan ngoãn rửa bát, nhưng đôi tai đầy tò mò vẫn dỏng lên để lắng nghe động tĩnh trong phòng tắm cạnh bếp. Tiếng khúc khích của Mei, tiếng mè nheo của Ryuu, và cả tiếng càu nhàu của Gajeel đều lọt vào đôi tai thính của gã.
- Ba ơi ba, súng nước súng nước!
- Mei, nghịch ít thôi. Ướt hết người ba rồi.
- Hức, Mei bắn nước lạnh vào người con…
- Chậc, hai cái đứa này.
Laxus dừng động tác rửa bát, chẳng hiểu sao môi khẽ nhếch lên, nụ cười thoảng qua đến mức bản thân gã cũng chẳng nhận ra. Khi Laxus đặt cái đĩa cuối cùng lên kệ bát, rửa tay rồi lau vào chiếc khăn nhỏ gần đó thì cũng là lúc cửa phòng tắm mở ra. Gajeel - một thân ướt nhẹp - lừ đừ bế hai đứa nhỏ thơm nức ra khỏi phòng tắm. Nhưng tụi nhỏ đâu chịu yên phận. Mei quẫy chân đòi xuống, Ryuu cũng không kém cạnh đạp đạp cái chân mập mạp vào người Gajeel nhằm giành lại tự do. Gajeel thở dài đặt hai đứa xuống đất để chúng nó tự ra ngoài phòng khách chơi với nhau. Sau đó, hẳn ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt của Laxus. Đôi mắt xanh xám tối lại khi thấy quần áo ướt đẫm dán vào da thịt, tôn lên cơ thể săn chắc quyến rũ của đối phương. Gajeel giật mình, khó xử quay đi và bỏ lên lầu, trước khi đi không quên nhắc Laxus ở lại trông lũ trẻ để hắn đi tắm.
Không hiểu sao, ánh mắt của Laxus khiến hắn có chút bất an.
Laxus dựa người vào thành cửa, khoanh tay chăm chú nhìn Gajeel đang ém chăn cho Yuri. Gajeel ngồi bên giường, đưa tay vén những sợi tóc vàng thưa thớt lòa xòa trên trán con trai. Hắn cúi xuống hôn lên cái trán nhỏ, sau đó dịu dàng xoa đầu thằng bé:
- Ngủ ngoan nhé, cún yêu.
- Ba này…
Yuri nhỏ giọng phàn nàn, nhưng nụ cười nhỏ cho thấy thằng nhóc không để tâm mấy với cái biệt danh trẻ con này. Thay vào đó, nó lại chú ý tới…
- Chúc bố ngủ ngon.
Yuri nhìn ra cửa nơi Laxus đang đứng, trong giọng điệu chan chứa niềm hi vọng rằng chỉ cần ngủ một đêm, rồi mai tỉnh dậy bố sẽ nhớ ra nó là ai.
Laxus có chút bất ngờ, trong giây lát không biết làm gì. Gajeel cũng quay ra, khẽ nghiêng đầu để ra hiệu Laxus lại gần. Laxus do dự bước tới, sau đó khẽ cúi cười, ngập ngừng vươn bàn tay to lớn ra để xoa đầu Yuri. Tông giọng trầm như một điệu hát ru khiến Yuri lim dim:
- Ngủ ngon, Yuri.
- Được rồi Mei, hôm nay con muốn đọc truyện gì trước khi đi ngủ?
- Con muốn đọc “Vua chích chòe,” nhưng bố phải đọc cho con cơ.
Vậy là có cảnh Gajeel ngồi dựa lưng vào thành giường, trong lòng là đứa con gái có gương mặt giống hắn đến bảy, tám phần. Mái tóc đen nhánh của Mei rơi lòa xòa xuống hai cái má bầu bĩnh, con bé rúc vào người Gajeel, hai tay ôm chặt lấy ba, mắt tròn xoe lắng nghe bố đọc truyện. Gajeel khẽ đung đưa người, tay nhẹ nhàng vỗ về Mei theo nhịp để đưa con vào giấc ngủ.
Laxus ngồi trên một cái ghế nhỏ đặt cạnh giường, tay cầm quyển truyện cổ tích, giọng đều đều đọc truyện cho Mei. Thật lạ lùng làm sao. Trong kí ức của mình, Laxus chưa từng đọc truyện để dỗ con nít ngủ, thế nên càng không biết cách lên xuống giọng để câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Nhưng khi liếc mắt nhìn hai gương mặt giống nhau, một lớn một nhỏ chìm trong ánh đèn ngủ dịu dàng, gã có cảm giác mình đã làm điều này cả ngàn lần trong đời.
Chà, rừng đẹp này của ai?
- Rừng của vua chích choè.
Nàng lấy người đó, rừng kia của nàng.
- Tôi cô gái dịu hiền đáng thương
Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.
Một lúc sau họ tới một thảo nguyên, công chúa lại hỏi:
- Thảo nguyên xanh đẹp của ai?
- Thảo nguyên của vua chích choè
Nàng lấy người đó, thảo nguyên của nàng.
- Tôi cô gái dịu hiền đáng thương
Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.
Rồi họ tới một thành phố lớn, công chúa lại hỏi:
- Thành phố mỹ lệ này của ai?
- Thành phố mỹ lệ của vua chích choè.
Nàng lấy người đó, thành kia của nàng.
- Tôi cô gái dịu hiền đáng thương
Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.
Không lâu sau, Mei thiếp đi trong lòng Gajeel. Laxus đã dừng đọc truyện, nhưng Gajeel vẫn nán lại, vỗ nhẹ vào lưng Mei, đợi con bé ngủ sâu hơn rồi mới đứng dậy. Hắn nhẹ nhàng đặt Mei xuống giường, chỉnh lại chăn cho con, vén mái tóc đen nhánh sang hai bên rồi hôn lên trán con bé:
- Chúc công chúa ngủ ngon.
Sau khi dỗ xong hai đứa lớn là tới lượt cậu út của nhà - Ryuu. Đáng ra tuổi của Ryuu phải ngủ sớm hơn Yuri và Mei, nhưng thằng bé lúc nào cũng muốn chơi cùng anh chị nên Laxus và Gajeel cũng đành chiều theo. Khi Gajeel bước vào, Ryuu đang nằm yên trên chiếc giường bệt rộng rãi, hai chân nhỏ giơ lên khẽ đu đưa chờ ba tới. Thấy Gajeel, Ryuu ngay lập tức ngồi dậy, vươn tay đòi bế. Gajeel ngay lập tức ôm con vào lòng, sau đó thoải mái nằm xuống. Không cần Gajeel làm, Ryuu đã tự chủ động vén áo hắn lên, sau đó áp mặt vào bầu ngực quen thuộc để tìm dòng sữa ấm nóng. Laxus đứng ở cửa mở to mắt vì kinh ngạc rồi lúng túng quay đi chỗ khác. Dẫu vậy, ánh mắt vẫn bất giác nán lại nhìn cảnh tượng trước mặt. Gương mặt thường ngày vốn gai góc của Gajeel nay lại mềm mại lạ thường. Hàng mi dày rũ xuống, sống mũi cao thẳng cương nghị, đôi môi khẽ ngân nga điệu hát ru, bàn tay to lớn chuyên dùng để chiến đấu giờ đây lại dịu dàng vỗ lưng cho con, như thể sợ làm đau đứa trẻ trong lòng. Ryuu đang bú ngoan nhưng mắt vẫn ngẩng lên nhìn ba, trong đôi mắt trẻ thơ ánh lên tình yêu và sự tin tưởng đối với đấng sinh thành. Gajeel cũng hạ mắt dõi theo con, dùng đôi mắt này để khắc ghi mọi dáng vẻ của con thuở còn thơ bé, đáy mắt chan chứa tình thương và sự bảo vệ vô bờ. Lồng ngực Laxus bỗng dưng nghèn nghẹn, cảnh tượng thiêng liêng trước mắt khiến bao hận thù, hoài nghi cùng cảm giác chán ghét tiêu biến, đến nỗi gã quên cả thở. Gajeel đang đung đưa Ryuu thì cảm nhận có người nhìn không chớp mắt. Hắn ngẩng đầu lên, hạ thấp giọng để không làm Ryuu giật mình:
- Anh… anh đừng nhìn chăm chú như vậy.
Nếu là Laxus lúc bình thường, nhất định gã sẽ cười xòa, buông vài câu bông đùa như “Anh muốn ngắm hai người anh yêu mà cũng không được sao?”. Nhưng hiện tại, lời nói của Gajeel khiến gã bừng tỉnh. Laxus quay mặt đi chỗ khác với vành tai đỏ bừng, còn Gajeel lại tiếp tục chuyên tâm cho Ryuu bú. Khi Ryuu đã bú no, miệng ngậm ti đã thả lỏng dù chưa dứt hẳn, thằng bé lại ngọ nguậy chưa chịu ngủ. Bình thường chưa cần bú xong thằng bé đã lăn ra ngủ rồi, nhưng hôm nay Gajeel vỗ lưng con đến mỏi cả tay mà mắt thằng bé vẫn mở thao láo. Gajeel do dự nhìn về phía Laxus:
- Laxus… Anh lại đây một chút được không?
Laxus quay lại, có chút khó chịu nhíu mày nhìn hắn:
- Muốn làm gì?
- Bình thường anh vỗ lưng cho con thì nó mới ngủ được. Hôm nay thằng bé không thấy hơi anh nên quấy, anh lại đây giúp em một chút.
Như thể khẳng định lời nói của ba, Ryuu vươn bàn tay nhỏ nhắn mập mạp của mình về phía Laxus, cái miệng nhỏ chu lên đầy nũng nịu:
- Bố, bố, đi đây.
Laxus không đành lòng nhìn đứa trẻ chịu tủi thân nên ngay lập tức tiến lại gần và cúi xuống. Đầy vụng về và lóng ngóng, gã dùng bàn tay to bè nhẹ nhàng vỗ lưng cho con, miệng lẩm nhẩm vài câu dỗ ngủ:
- Ngủ đi Ryuu, bố… ở đây rồi.
Được bao bọc trong hơi ấm của cả bố và ba, Ryuu nhanh chóng buồn ngủ díp mắt. Thằng bé vẫn chưa chịu nhả ti ra mà chỉ rúc sâu vào ngực hắn, mũi khịt khịt hít hà mùi trên người ba để yên tâm ngủ ngon. Gajeel tiếp tục vỗ về con cho tới khi Ryuu ngủ say hẳn rồi mới khẽ khàng tách con ra rồi đặt nó nằm xuống giường. Hắn cẩn thận đắp chăn cho con, cúi xuống hôn lên trán thằng bé, lưu luyến nhìn con bằng ánh mắt yêu chiều rồi mới rời phòng. Laxus cũng theo sau hắn.
Nhưng đúng lúc đấy, có chuyện xảy ra.
Gajeel đổ cho cái thói quen chết tiệt, hoặc do bộ não mệt mỏi vì phải trông con cả ngày, hoặc do trái tim nhớ nhung Laxus đến vô tận của hắn.
Dù nguyên do là gì đi nữa, hắn đã làm vậy.
Hắn suýt chút nữa đã hôn Laxus.
Khi mặt của họ chỉ còn cách nhau vài cm, Gajeel đột ngột bừng tỉnh. Hắn ngay lập tức giật mình rụt người lại phía sau. Laxus cũng kinh ngạc không kém, gã cau mày cảnh giác lùi lại vài bước. Gajeel đỏ bừng mặt lắp bắp thanh minh:
- Xin lỗi… Là do thói quen—
Sau khi đã trấn định lại, Laxus chỉ hừ một tiếng, sau đó chẳng nói chẳng rằng đi tới phòng khách, đặt lưng nằm xuống chiếc sofa rộng rãi, ý chỉ rằng đêm nay gã sẽ ngủ ở đây.
Gajeel cũng chỉ nhìn mà không nói gì, sau đó xoay người đi về phòng.
Câu “chúc ngủ ngon” kẹt lại trong cuống họng hắn, không có cách nào thoát ra được.
Hắn tự hỏi khi nãy Lauxs đã nghĩ gì.
Dù rất mệt, Gajeel chẳng thể nào ngủ được.
Vết hằn trên cổ vẫn đau râm ran. Hắn cứ tưởng rằng với đủ thứ chuyện xảy ra trong hôm nay, hắn sẽ ngủ đến quên cả trời đất khi đặt lưng xuống giường.
Nhưng hắn đã lầm.
15 phút, rồi 30 phút trôi qua, Gajeel vẫn trằn trọc nằm vắt tay lên trán.
Hắn nhìn sang khoảng trống bên cạnh, trong đáy mắt hiện rõ vẻ thất vọng. Bình thường hắn luôn mắng Laxus vì khi ngủ cũng quấn lấy hắn khiến hắn không thể tự do xoay người được, thậm chí có hôm gã còn chiếm hết chỗ trên chiếc giường kingsize này đến mức hắn suýt rơi xuống đất.
Vậy mà hiện giờ khi nằm trên chiếc giường rộng lớn, được lăn lộn xoay người tùy ý, hắn lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Trước khi thiếp đi vì mệt mỏi, hắn nguyện cầu rằng chuyện xảy ra hôm nay chỉ là một cơn ác mộng vô cùng tồi tệ, rằng ngày mai người chồng mà hắn thương, người cha dịu dàng của các con hắn sẽ trở về.
Khó chịu quá.
Gajeel cảm giác có cái gì đó đang đè lên mình, sức nặng và mùi hương đều vô cùng quen thuộc. Nhưng kì lạ thay, hắn chẳng thể nào mở mắt nổi, vậy nên tiếp tục bị động nhận lấy những… điều kì lạ đang xảy đến với bản thân.
“Thứ đó” cắn lên cổ hắn, sau đó mút mạnh, vết bóp cổ hôm qua lại nhói lên, đau xót vô cùng. Động tác không mang theo chút dịu dàng nào khiến Gajeel khẽ rên lên một tiếng đầy rầu rĩ. Nó chuyển mục tiêu xuống xương quai xanh, vai, mỗi khi đi qua là một dấu vết mới lại hiện lên, đỏ thẫm và nhức nhối, tựa như đóa cẩm chướng im lìm trong ánh chiều tà. Sau đó, cả người hắn bỗng dưng lạnh toát. Quần áo của hắn bị cởi phăng ra khiến hắn khẽ nhíu mày. Bầu ngực căng sữa vì cho con bú bị phơi bày khiến hô hấp của “nó” bỗng dưng trở nên nặng nề. Hắn ngay lập tức cảm nhận ngực mình bị nhào nặn, nắn bóp một cách thô bạo. Ngay sau đó, đầu vú của hắn bị tùy tiện hút lấy, mút mát, nhay cắn khiến bao nhiêu sữa chảy hết vào trong miệng “thứ kia.” Không giống như lúc cho Ryuu bú, hiện tại thứ kia như muốn cắn đứt vú hắn. Đau đớn khiến Gajeel nặng nhọc mở mắt. Sau vài giây ngái ngủ ban đầu, hắn giật mình khi thấy chính Laxus là thứ đang đè lên người mình, miệng gã vẫn hăng say tra tấn đầu vú hắn. Tức giận, đau đớn cùng nhục nhã ngay lập tức dâng trào, hắn vùng dậy gào lên:
- ANH ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ, ĐỒ KHỐN KIẾP?
Nhưng Laxus đã nhanh như chớp dùng lực mạnh hơn để đè hắn xuống khiến Gajeel không thể giãy giụa. Gã còn dùng một tay bóp chặt hai tay hắn rồi đặt lên trên đỉnh đầu. Tư thế này khiến ngực của hắn hơi ưỡn lên. Laxus buông tha cho một bên ngực đã chi chít dấu hôn rồi chuyển sang tấn công bên còn lại. Bên này ngay lập tức cũng chịu chung số phận bị giày vò. Nhác thấy Gajeel sắp vùng tay ra được, Laxus lại gia tăng thêm lực giam giữ rồi nhả vú ra. Gã mò một tay vào quần lót Gajeel, mắt tối sầm lại khi nhìn thấy hai đầu vú đậm màu đẫm nước bọt đang run rẩy trong không khí của Gajeel. Gajeel chỉ dám thấp giọng chửi rủa không ngừng vì sợ đánh động đến lũ trẻ đang say ngủ kế bên:
- Laxus, đồ súc sinh. Đi chết đi!
Laxus vẫn giả điếc với những lời rủa xả. Gã nắn bóp đùi trong của Gajeel, sau đó lướt qua tinh hoàn và bắt đầu nhăm nhe tới hậu huyệt phía sau. Gajeel thấp giọng rít lên:
- Không được. Laxus, đừng—
Laxus vẫn làm thinh trước lời cầu xin và cơ thể run rẩy cùng đôi mắt mờ nước của người mà gã đã thề rằng sẽ bảo vệ suốt đời, dù rằng giờ đây kí ức của gã chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Không dùng bất cứ chất bôi trơn cùng màn dạo đầu nào, gã cắm thẳng một ngón tay vào trong khiến Gajeel hét lên. Cũng chính vào lúc đó, hắn dùng hết sức bình sinh giằng khỏi gọng kìm sắt của Laxus, sau đó không nương tay lao tới đấm vào mặt gã khiến Laxus khiến gã bay khỏi giường rồi đập lưng vào tủ quần áo. Gajeel run rẩy cất lời, từng từ từng chữ như chứa đựng bao phẫn uất cùng tủi nhục:
- Cút khỏi đây, đồ cầm thú.
Trước cú đấm vừa rồi cùng lời mắng chửi của Gajeel, Laxus chỉ lẳng lặng đứng dậy. Gã quẹt khóe miệng dính máu của mình rồi rời phòng, trước khi đi vẫn thản nhiên buông lời nói tàn nhẫn:
- Thân xác của một tên đàn ông thật ghê tởm.
Như đang nghe được chuyện hài, Gajeel bật cười lớn rồi nói với theo bóng lưng xa dần của Laxus:
- Nói thế với cái ở dưới háng anh đấy. Có vẻ nó không chịu nghe lời đâu.
Khi bóng lưng của Laxus đã khuất dạng, Gajeel nín thở lắng nghe xem liệu có đứa nào tỉnh giấc vì tiếng động ban nãy không. May mắn thay, hắn nghe thấy ba đứa vẫn thở đều trong phòng ngủ. Như chỉ chờ có vậy, hắn mới thả lỏng cơ thể rồi ngã xuống giường, cuộn tròn người lại giống một cái kén. Gajeel run rẩy vùi mặt vào gối, nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào.
Hắn muốn địa ngục này nhanh chóng kết thúc.
